Loading

Like H2VN trên Facebook

Tác giả Chủ đề: Alfred NOBEL -Bản Di Chúc Về Giải Thưởng Nobel  (Đọc 18165 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline Voi Còi

  • Global Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 656
  • Albert Einstein
    • http://www.h2vn.com
Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Hai 06, 2009, 08:32:53 PM »
    Nếu phuthuydeptrai mê Marie tới vậy thì chị hỏi em câu này: Tại sao bà Marie có tên là Marie Curie. & thuở nhỏ, trong gia đình, bà đc mệnh danh là gì??  ;D

Cộng đồng Hóa học H2VN

Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Hai 06, 2009, 08:32:53 PM »

Offline hazumi

  • Global Moderator
  • Yêu... Hóa học
  • *****
  • Bài viết: 107
  • Hóa học trong tôi
Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Hai 06, 2009, 10:11:18 PM »
    Nếu phuthuydeptrai mê Marie tới vậy thì chị hỏi em câu này: Tại sao bà Marie có tên là Marie Curie. & thuở nhỏ, trong gia đình, bà đc mệnh danh là gì??  ;D

Mình trả lời dùm về tên của Marie Curie nha. Tên thật của bà là Maria Slodowska, sau này bà lấy Pierre Curie, và tên này có từ đó.
 @ thuở nhỏ trong gđ đc gọi là gì?? mệnh danh gì

 
« Sửa lần cuối: Tháng Hai 07, 2009, 09:31:31 AM gửi bởi Sò »

Offline Phạm Việt Hùng

  • Sống Mãi Với Linh Hồn Của Một Người Cộng Sản .
  • Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 152
  • Bông Sen Trong Giếng Ngọc (Mạc Đĩnh Chi)
    • http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n3n1n4n3n31n343tq83a3q3m3237nnn
Re: Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Hai 07, 2009, 11:59:38 AM »
heeeeeeee tưởng gì chứ maỉe cuỉe là sinh ra tại vácva của ba lan , cha bà làm thầy giáo day môn hóa của một trường trung học , bà có học vị toán học , vật lý , hóa học , đạt 2 giải nobel là hóa học và vật lý , còn gì bạn hoit nữa đi
Bông Sen Trong Giếng Ngọc
Chẳng phải như đào trần, lý tục; chẳng phải như trúc cỗi, mai gầy
Cẩu kỷ phòng tăng khó tránh; mẫu đơn đất Lạc nào bì
Giậu Đào lệnh cúc sao ví được; vườn Linh quân lan sá kể gì.
Ấy là giống sen giếng ngọc ở đầu núi Thái Hoa vậy!…
         (Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi)

Offline Phạm Việt Hùng

  • Sống Mãi Với Linh Hồn Của Một Người Cộng Sản .
  • Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 152
  • Bông Sen Trong Giếng Ngọc (Mạc Đĩnh Chi)
    • http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n3n1n4n3n31n343tq83a3q3m3237nnn
Re: Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Hai 07, 2009, 12:04:42 PM »
Gia đình ông Ivan Pavlôvich Menđêlêep - Hiệu trưởng trường trung học Tôbôn – Lâm vào hoàn cảnh khó khăn khi cậu con út Michia mới tròn hai tháng. Hai mươi mốt tuổi đời, ông buộc phải nghỉ việc vì lí do sức khoẻ. Với khoản tiền trợ cấp ít ỏi, rồi biết xoay xở ra sao để nuôi sông dạy dỗ 17 đứa con !



Gánh nặng gia đình đè lên đôi vai bà mẹ. Bà Mariađimitriepna là con nhà khá giả. Ngoài việc kinh doanh, các anh bà đều là những nhà hoạt động văn hoá giáo dục. Gia đình bà có một thư viện lớn. Thuở còn con gái, bà say mê học tập. Đến bậc trung học, bà học ở nhà. Thời ấy con gái không được chấp nhận vào trường trung học – anh đi học về bảo lại cho em.



Mười sáu tuổi, bà về làm dau gia đình ông Ivan Ivanovich. Bốn mươi mốt tuổi, bà trải qua 17 lần sinh nở. Mười bẩy đứa con mang đến cho bà biết bao niềm vui và nỗi nhọc nhằn. Ở Tôbôn, bà nổi tiếng là người phụ nữ thông minh, học thức không ai sánh kịp. Tính tình bà cương nghị, trung hậu, hết lòng chăm sóc chồng con.



Bây giờ thì bà quyết định rời cả gia đình về làng Aremđianka. Cách thành phố hơn ba mưoi dặm. Ở đó có một xưởng thuỷ tinh nhỏ của anh bà – ông Coonhiliep. Bà thay ông chăm nom xưởng, thu xếp công việc thích hợp cho các con. Vừa làm việc ở xưởng, vừa làm vườn, nhưng không bao giờ bà xao nhãng việc học tập của các con. Được thừa hưởng thư viện lớn của cha bà để lại. Cả gia đình đều say mê đọc sách – trong những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời, bà phải bán đi nhiều thứ nhưng sách vẫn được coi là vật thiêng liêng ! Về làng quê, lũ trẻ có ấn tượng tốt đẹp về thiên nhiên, về con người và có ý niệm sơ khai về tổ chức công nghiệp ở xưởng.



Cuộc sống đang ổn định thì những nỗi bất hạnh lại ập xuống gia đình bà : Năm 1847, chồng mất và ba tháng sau, Apôlinalia, đứa con giá lại theo bố ra đi… Sang năm sau, xưởng thuỷ tinh bị cháy trụi. Bà buộc phải bỏ làng Aremđianka trở về thành phố.

Gia đình lớn bây giờ phân tán như ong san tổ. Các cô gái lớn đi lấy chồng, hai người con trai làm việc ở Ômxkơ. Gia đình chỉ còn lại bà và ba đứa trẻ : Michia, Êlidabet và Lida.

Mùa xuân năm 1849, Đimitri Menđêlêep tốt nghiệp trung học vào tuổi 15. Bà Maria mong muốn đứa con út, được vào đại học.



Từ thành phố Tôbôn thuộc miền tây Xibêri bà Maria cùng Menđêlêep và Lida lên đường đi Matxcơva. Cuộc hành trình dài ngày bằng xe ngựa làm cho mọi người mệt lử. Nhưng đối với bà Maria quang cảnh những xứ sở dọc đường đem đến cho bà bao nhiêu ấn tượng. Sự giàu có và vẻ đẹp thiên nhiên vùng Uran, đồng bằng Vônga và cuối cùng là xứ sở Matxcơva cổ kính....



Việc xin vào trường đại học Matxcơva không thành ; học sinh tốt nghiệp trung học Tubôn phải học ở đại học Kadan.



Trở về Kadan hay đi Pêtecbua ? Pêtecbua là một trung tâm văn hoá lớn, ở đó có nhiều trường đại học. "Đi Pêtecbua". Bà Maria quyết định ở đó bà hy vọng vào sự giúp đỡ của các bạn bè cũ của chồng. Bà không nhưng không thể xin vào trường đại học tổng hợp Pêtecbua được. Đã thành luật lệ rồi ! Tuy vậy bạn bè có thể giúp bà xin vào viện hàn lâm y học hoặc học viện sư phạm.



Ban đầu Menđêlêep vào viện hàn lâm nhưng không thể chịu nổi các buổi học về giải phẫu : cậu bị đau đầu và buồn nôn ! Chỉ còn lại khả năng duy nhất là vào viện sư phạm. Nhưng viện sư phạm 2 năm mới tuyển sinh một làn mà bây giờ mới hết năm thứ nhất. Bà Maria không nản, bà viết đơn thỉnh cầu tìm đến người quen nhờ vận động hộ. Cuối cùng Međêlêep được đặc cách nhận lời.



Mùa đông năm ấy, bà Maria dần dần kiệt sức. Trong bức thư cuối cùng gửi đứa con trai út, bà viết ..."Michia, mẹ ra đi lòng thanh thản vì nghĩ rằng con sẽ là người hữu ích ..."



Ở học viện sư phạm Pêtecbua, Menđêlêep ghi tên học khoa toán-lí. Chế độ kỉ luật của sinh viên nội trú hà khắc không kém trại lính bao nhiêu - vừa phải dự giờ trên lớp, Menđêlêep

vừa phải tự học các môn còn thiếu ở năm thứ nhất. Hoàn cảnh ngày càng khó khăn : Bác Coocnhiep, người đỡ đầu cho chị em Menđêlêep qua đời rồi một năm sau, chị Lida chết vì bệnh lao. Làm việc căng thẳng, cuộc sống kham khổ làm cho Menđêlêep suy nhược. Nhiều lúc đầu đau như búa bổ, cậu phải úp mặt vào nước lạnh... rồi cậu ho ra máu. Cậu phải sống cách li ... Cơ hồ phải thôi học. Nhưng thừa hưởng tính cương nghị của mẹ, lại được người thầy thuốc già của viện hết lòng giúp đỡ, cậu đã vượt qua thử thách.



Ở viện sư phạm lúc bấy giờ có nhiều giáo sư Nga lỗi lạc : Viện sĩ toán học Ôtrôpxki, viện sĩ vật lí Lenzơ, viện sĩ sinh vật học Brant, Giáo sư hóa học Vôtkrexenxki,...Sinh viên được chia thành từng nhóm từ 5-10 người, các giáo sư dạy cả lí thuyết và hướng dẫn thực hành theo nhóm.



Nhóm của Menđêlêep gồm Bêkêtôp, Mensutkin, Alecxôep, ...dưới sự hướng dẫn trực tiếp của nhà hoá học hàng đầu : Giáo sư Vôtkrexenki. Sau này, Menđêlêep thường hay kể lại với học trò câu nói vui, mộc mạc nhưng thâm thuý mà Vôtkrexenki thường xuyên nhắc nhở sinh viên :



- Các bạn trẻ, đừng ngại nung gạch, nặn nồi. Hãy cố gắng làm thí nghiệm. Từ việc nung gạch, nặn nồi sẽ nảy sinh ra các kiến thức hoá học.



Vào phòng thí nghiệm, không ai nề hà bất cứ việc gì, miễn là phục vụ được cho việc nghiên cứu.


Bông Sen Trong Giếng Ngọc
Chẳng phải như đào trần, lý tục; chẳng phải như trúc cỗi, mai gầy
Cẩu kỷ phòng tăng khó tránh; mẫu đơn đất Lạc nào bì
Giậu Đào lệnh cúc sao ví được; vườn Linh quân lan sá kể gì.
Ấy là giống sen giếng ngọc ở đầu núi Thái Hoa vậy!…
         (Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi)

Offline Voi Còi

  • Global Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 656
  • Albert Einstein
    • http://www.h2vn.com
Thomas Edison
« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Hai 07, 2009, 06:25:16 PM »
  Khi nhắc đến Edison, ng ta lập tức nói ngay:" Nhà phát minh vĩ đại!". Đúng vậy, ông là con của một nông dân Mỹ, là 1 vĩ nhân của lịch sử thế giới cận đại.
       
   Cậu bé nghịch ngợm
    Thomas Alva Edison sinh ngày 11 tháng 2 năm 1847 ở thị trấn Milan bang OhaiO, Mỹ. Mẹ ông là bà Nanxi - 1 người phụ nữ có học vấn, hơn thế nữa, bà là nhà giáo xuất sắc. Bà sinh được 7 đứa con nhưng chỉ nuôi sống được 4 người, trong đó, người thứ tư, năm, sáu đều mất từ bé. và...Edison là người con thứ 7.
    Edison ra đời lúc bố ông 43t, mẹ 37t. Khi mới sinh, Edison người gầy nhỏ, mắt xanh, tóc vàng,trông rất dễ thương! Chỉ có điều hơi gầy 1 chút khiến mẹ ông càng yêu thương hơn :)
     Edison vừa sinh đã khóc oa oa mãi, bố ông ko làm cách nào cho nín được. Mãi sau, nhờ bác Thomas nhóm bếp lửa trong phòng, thật kỳ lạ! Edison mở to đôi mắt nhìn ngọn lửa khiến bố Edison - ông Samuen nói:" Con tôi thích ánh sáng đấy!".
    Dưới sự chăm sóc của mẹ, Edison lớn dần lên. 1 tuổi đã biết đi, lớn hơn 1 chút đã có thể nghe hiểu tiếng nói của người lớn & có thể nói lại chính xác, biết bắt chước động tác của ng lớn, thường làm cho người lớn ôm bụng cười. Có 1 số trò nghịch ngợm làm cho người lớn phải bực mình. Đứa con út này khiến cho vợ chồng bà Nanxi luôn phải đau đầu vì nó ;)
   

Offline hazumi

  • Global Moderator
  • Yêu... Hóa học
  • *****
  • Bài viết: 107
  • Hóa học trong tôi
Re: Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Hai 08, 2009, 03:16:34 PM »
hic hic không ngờ hai bạn lại vào diễn đàn của mình , cảm ơn nhiều nha , nhưng tranh luận vừa thôi chứ đừng như mình hồi trước , vì tranh luận nhiều quá nên bị cảnh cáo Bạn nào ngưỡng mộ Edison thì cho mình hỏi: hai người phụ nữ của cuộc đời ông là ai và nguyên nhân nào làm cho ông bị điếc tai trái?
« Sửa lần cuối: Tháng Hai 13, 2009, 01:28:15 AM gửi bởi phuthuydeptrai »

Offline Voi Còi

  • Global Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 656
  • Albert Einstein
    • http://www.h2vn.com
Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #21 vào lúc: Tháng Hai 08, 2009, 08:02:18 PM »
Bạn nào ngưỡng mộ Edison thì cho mình hỏi: hai người phụ nữ của cuộc đời ông là ai và nguyên nhân nào làm cho ông bị điếc tai trái?

  Tai ông bị điếc là do 1 lần đi bán báo, khi tàu chuyển bánh thì ông chạy hộc tốc đến & lao lên tàu. Do mang vác nặng & đứng chưa vững, ông bị ngả ng ra phía sau, tí nữa thì ngã. May sao chú Nenxon - là ng bạn lớn trên tàu của ông túm lấy kéo lên. Nhưng vì vội quá nên chú chỉ vớ đc 2 tai của Edison, với lực kéo quá mạnh, tai ông bị tổn thương nghiêm trọng và ảnh hưởng đến dây thần kinh thính giác của ông. Sau đó, tai ông trở nên nửa nghe nửa điếc, mãi sau thì điếc hẳn.
  1871, ông thành hôn với tiểu thư Mari & có 2 con, 1 trai - 1 gái. Ông đặt tên con gái là Marion Esltelle & con trai là Thomas Alva :D. 2 ng phụ nữ trong đời ông chắc là mẹ ông - bà Nanxi cùng vợ ông - tiểu thư Mari :)

Offline Voi Còi

  • Global Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 656
  • Albert Einstein
    • http://www.h2vn.com
Vàng là gì?
« Trả lời #22 vào lúc: Tháng Hai 08, 2009, 08:18:57 PM »
    Quê Edison ở miền trung Bắc Mỹ. Hồi đó ở bang California đang dấy lên cơn sốt đào vàng. Hằng ngày từng đoàn ng vác hành lý và cuốc, xẻng đào vàng đi qua nhà Edison. Tuy chưa đầy 3 tuổi nhưng Edison đã chăm chú nhìn đoàn ng đi với vẻ thích thú. Hình như em đang tự hỏi đoàn người này đi đâu  ???
    Bỗng Edison ôm lấy 1 ông già rồi ngửa đầu hỏi:" Ông ơi, ông đi đâu thế?"
     " Bé ơi, ông đi đào vàng đấy!". Ông già khom xuống xoa đầu Edison, hôn & nói.   
    Edison túm lấy tà áo ông già nói:" Đào vàng để làm gì hả ông?"
    " Ô! Đào vàng để lấy vàng, cháu ko biết đâu!". Ông già nghiêng đầu nhìn thằng bé như thể nó còn bé lắm, chưa hiểu được gì rồi ông định bỏ đi ::)
   " Vàng là gì? Ông nói cho cháu biết với!". Edison cứ túm lấy ông, van nài.
     Ông già kô biết làm thế nào, chỉ biết ngồi xuống nói với Edison:" Cháu ạ, vàng là thứ quý nhất trên đời này. Nó nằm dưới đất, chờ con người cuốc lên rồi dùng nước rửa đi... Lớn lên cháu sẽ biết". Ông già đứng dậy, hôn Edison 1 lần nữa rồi chào tạm biệt và chúc bé gặp may :-*
     " Cháu cũng chúc ông đào được nhiều vàng!". Edison nheo mắt cười.
     Chiều hôm đó bà Nanxi về nhà, ko thấy con đâu, vội chạy lên đồi gọi khắp nơi:" Alva ơi!".
     Nào ai biết được Edison đang 1 mình dưới bãi sông, cầm cái xẻng đào bơi. Bùn đất & mồ hôi dính bệt vào ng. Trên bãi cát, đứa trẻ đang cúi xuống dùng 2 tay đào bới 1 hố sâu.
    Bà mẹ đánh vào mông Edison:" Tức chết đi đc! Nghịch quá đi mất [ ông này giống tớ quá]. Điều kỳ lạ là Edison ko những ko khóc mà còn ngẩng mặt nói với mẹ:" mẹ ơi, con đào vàng đấy".
   

Offline hazumi

  • Global Moderator
  • Yêu... Hóa học
  • *****
  • Bài viết: 107
  • Hóa học trong tôi
Re: Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #23 vào lúc: Tháng Hai 08, 2009, 08:33:49 PM »
Bạn nào ngưỡng mộ Edison thì cho mình hỏi: hai người phụ nữ của cuộc đời ông là ai và nguyên nhân nào làm cho ông bị điếc tai trái?

  Tai ông bị điếc là do 1 lần đi bán báo, khi tàu chuyển bánh thì ông chạy hộc tốc đến & lao lên tàu. Do mang vác nặng & đứng chưa vững, ông bị ngả ng ra phía sau, tí nữa thì ngã. May sao chú Nenxon - là ng bạn lớn trên tàu của ông túm lấy kéo lên. Nhưng vì vội quá nên chú chỉ vớ đc 2 tai của Edison, với lực kéo quá mạnh, tai ông bị tổn thương nghiêm trọng và ảnh hưởng đến dây thần kinh thính giác của ông. Sau đó, tai ông trở nên nửa nghe nửa điếc, mãi sau thì điếc hẳn.
  1871, ông thành hôn với tiểu thư Mari & có 2 con, 1 trai - 1 gái. Ông đặt tên con gái là Marion Esltelle & con trai là Thomas Alva :D. 2 ng phụ nữ trong đời ông chắc là mẹ ông - bà Nanxi cùng vợ ông - tiểu thư Mari :)


ông bị điếc là do một lần như bạn sò nói và một nguyên nhân nữa  là có một lần, do tàu hỏa lắc quá mạnh làm cho chất phốt pho trong phòng thí nghiệm của ông bị rơi xuống sàn tàu, trong chốc lát đã bốc cháy và tạo nên một vụ hỏa hoạn. Nhân viên hành lí đã rất tức giận và tát một cái làm cậu bé hoa mắt, chóng mặt, từ đó ông bị điếc vĩng viễn tai trái.

« Sửa lần cuối: Tháng Hai 08, 2009, 08:35:30 PM gửi bởi hazumi »

Offline Voi Còi

  • Global Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 656
  • Albert Einstein
    • http://www.h2vn.com
Alfred NOBEL -Bản di chúc về giải thưởng Nobel
« Trả lời #24 vào lúc: Tháng Hai 09, 2009, 10:24:43 AM »
Bạn nào ngưỡng mộ Edison thì cho mình hỏi: hai người phụ nữ của cuộc đời ông là ai và nguyên nhân nào làm cho ông bị điếc tai trái?

  Tai ông bị điếc là do 1 lần đi bán báo, khi tàu chuyển bánh thì ông chạy hộc tốc đến & lao lên tàu. Do mang vác nặng & đứng chưa vững, ông bị ngả ng ra phía sau, tí nữa thì ngã. May sao chú Nenxon - là ng bạn lớn trên tàu của ông túm lấy kéo lên. Nhưng vì vội quá nên chú chỉ vớ đc 2 tai của Edison, với lực kéo quá mạnh, tai ông bị tổn thương nghiêm trọng và ảnh hưởng đến dây thần kinh thính giác của ông. Sau đó, tai ông trở nên nửa nghe nửa điếc, mãi sau thì điếc hẳn.
  1871, ông thành hôn với tiểu thư Mari & có 2 con, 1 trai - 1 gái. Ông đặt tên con gái là Marion Esltelle & con trai là Thomas Alva :D. 2 ng phụ nữ trong đời ông chắc là mẹ ông - bà Nanxi cùng vợ ông - tiểu thư Mari :)


ông bị điếc là do một lần như bạn sò nói và một nguyên nhân nữa  là có một lần, do tàu hỏa lắc quá mạnh làm cho chất phốt pho trong phòng thí nghiệm của ông bị rơi xuống sàn tàu, trong chốc lát đã bốc cháy và tạo nên một vụ hỏa hoạn. Nhân viên hành lí đã rất tức giận và tát một cái làm cậu bé hoa mắt, chóng mặt, từ đó ông bị điếc vĩng viễn tai trái.



    Hazumi nhầm rồi. Viên quản lý tàu ko hề tát Edison mà chỉ ném đồ đạc của cậu xuống khỏi tàu thôi.
    Đính chính 1 tí: ng phụ nữ thứ 2 của Edison là bà Mina - ng vợ sau của ông khi ng vợ trc mất vì bệnh thương hàn. sau nhiều năm, để chăm sóc 2 con của mình thì ông đã lấy Mina - 1 ng rất đỗi dịu dàng, có tu dưỡng tốt về văn hóa. Bà đã thương yêu, quan tâm con ông như chính con ruột của mình. ;)

Offline Voi Còi

  • Global Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 656
  • Albert Einstein
    • http://www.h2vn.com
Máy điện báo 2 chiều!
« Trả lời #25 vào lúc: Tháng Hai 09, 2009, 10:46:56 AM »
    Khi bát cơm ở Phân cục điện báo đường sắt Stelasto bị tuột mất do chủ nhiệm xa vụ kô cần người phát minh, chỉ cần 1 ng làm việc trung thực như máy! Còn Edison bị mất việc là điều kô thể tránh khỏi, cũng ko hề luyến tiếc gì. Đối với nhà khoa học tương lai, cột chặt với chỗ này sẽ kô thể phát triển đc.
    Ông cuốn chăn chiếu, đạp lên băng tuyết, bắt đầu 1 cuộc đời lang thang mới. Ông lang thang tìm xem ở đâu cần báo vụ viên nhưng mấy công ty đều lắc đầu.Cậu Ông đến công ty điện báo Liên bang miền tây & dừng chân tại đó.
    ở đây đang có chỗ trống nhưng vì nhìn thấy Edison nhếch nhác nên ng phụ trách ko mặn mà lắm. Ông ta muốn thử tay nghề đã rồi mới bàn chuyện làm sau.
    " được, nhưng phải thử tay nghề đã". Edison xưa nay rất thích đc " thử" như thế :D. Vì tay nghề cậu luôn mang theo trong người, đói kô hỏng, rét cũng chẳng mất đc. Edison vững tin như thế. Quả nhiên kô sai. Ông ta thấy động tác thao tác của Edison nhanh nhẹn, thầun thục, ghi chép chính xác, lòng nghĩ:" Mặt mũi thì xấu nhưng làm việc thì khá! Tay này mà giữ lại cho công ty sẽ trở thành ng có năng lực". :)
    " Được! Bắt đầu từ hôm nay anh là báo vụ viên của công ty này!" - ng phụ trách nói.
     Thế là Edison trở thành công chức của công ty điện báo Liên bang miền tây. Cái ăn cái mặc kô còn quan trọng, mục đích của ông là lợi dụng điều kiện của công ty để tìm tòi, sáng tạo và phát minh.
     Đến nay, mặt điện báo, ông đã học đc khá nhiều kiến thức. Nhưng điện báo hồi đó truyền = đường dây. 1 cặp đg dây 1 lần chỉ có thể truyền đi 1 tín hiệu. Edison kô thỏa mãn với hiện trạng này.
      :-* Cáp điện báo dài & đắt tiền như thế, 1 lần chỉ có thể phát 1 tín hiệu đơn giản thì quá lãng phái. Ông bắt đầu nghiên cứu thiết bị điện báo mới, gọi là máy điện báo 2 chiều. ưu điểm của nó là chỉ cần điện báo viên có tốc độ ghi báo nhanh thì sẽ nâng cao hiệu suất lên rất nhiều. Loại máy điện báo này đã đc dùng thử trong phòng ông.
     Ko lâu sau, ông giám đốc phát hiện những bức điện báo do ông ghi lại ko những ko sai sót mà còn rất đẹp. Ông dán những bản đó lên tường phòng họp lớn để mọi ng cùng xem. Nhiều công chức ko hiểu vì sao ông lại đạt đc hiệu quả tốt như thế. :D
    Và, trong 1 lần Edison đang làm việc thì mấy đồng nghiệp bước vào, phát hiện ra bí mật của cậu. Máy điện báo 2 chiều đó đã thành công. Edison đã dùng toàn bộ tiền lương để đầu tư vào việc thí nghiệm. Bước tiếp theo, Edison sẽ nghiên cứu để hoàn thiện máy điện báo 2 chiều & 4 chiều... :o

Offline Phạm Việt Hùng

  • Sống Mãi Với Linh Hồn Của Một Người Cộng Sản .
  • Moderator
  • Gold Member H2VN
  • *****
  • Bài viết: 152
  • Bông Sen Trong Giếng Ngọc (Mạc Đĩnh Chi)
    • http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n3n1n4n3n31n343tq83a3q3m3237nnn
đây mới là nguyên nhân chính
« Trả lời #26 vào lúc: Tháng Hai 10, 2009, 05:21:07 PM »
Vì sao không có giải Nobel Toán học ?
Vietsciences- Tú Ân       07/01/2006
 

Từ 1901 đến nay, cứ đến mùa thu là các giải thưởng Nobel được công bố. Đúng theo chúc thư của nhà phát minh Thụy Điển Alfred Nobel (1833-1896) thì có tất cả 5 giải thưởng cho các thành tựu trong vật lý, hóa học, y khoa hay sinh lý học, văn chương và hòa bình thế giới. Từ 1969 trở đi, Sveriges Riksban (Ngân hàng Đế chế Thụy Điển) còn góp quỹ thêm cho một giải thưởng Nobel về kinh tế học nữa. Nhưng từ trước đến nay không hề có một giải thưởng Nobel cho toán học!


Tại sao không có giải Nobel toán học?
 
Carl Friedrich Gauß (1777-1855)
 
Nikolai Nicolaievich Zinin (1812-1880).

Chuyện này đúng là không ít người đã thắc mắc. Mà cũng phải, chẳng phải danh ngôn Hy Lạp cổ đại đã bảo "Thượng đế làm toán" sao? Carl Friedrich Gauß cũng nói "Toán học là nữ hoàng của các môn khoa học". Thôi thì cứ cho là Gauß có hơi ...thiên vị đi, nhưng chắc chắn không ai thực sự quan niệm là toán học không phải là một ngành khoa học quan trọng đâu. Có thể là không ai hết ...ngoài Alfred Nobel ra! Ngày nay nhiều người nghiên cứu tiểu sử Nobel cho đây chính là nguyên nhân tại sao ông ta không đoái hoài tới toán học trong chúc thư của mình. Ngay cả hội đồng giải thưởng Nobel từ lâu cũng coi đó là lý do chính thức giải thích chuyện này. Xét về thân thế Alfred Nobel thì cũng có thể dễ dàng chấp nhận chuyện này: Nobel tuy là một nhà sáng chế tài ba, nhất là về hóa học (ông có hơn 350 bằng sáng chế) nhưng chỉ đi học đến năm 16 tuổi và những năm cuối chỉ học tư ở nhà, chủ yếu là với nhà hóa học Nga Nikolai Zinin, người mà chắc đã dẫn ông vào ngành này. Nobel không theo học đại học ở đâu cả mà chỉ làm việc và nghiên cứu trong cơ xưởng và phòng thí nghiệm. Thời đó (nửa sau thế kỷ 19) người ta khám phá về hóa học rất nhiều, nhưng phần lớn đều dựa vào thực nghiệm mà chưa cần gì đến cơ sở khoa học. Xem lại các sáng chế của Nobel, người ta thấy ông rất am tường các loại nguyên liệu, hóa chất và nhất là có trực giác nhạy bén trong lúc nghiên cứu, nhưng về toán học thì chỉ áp dụng nhiều lắm là phép tam suất thôi. Có thể mà vì vậy ông đã không cảm thấy cần thiết có một giải thưởng cho toán học chăng?
 



Các giai thoại ly kỳ

Dĩ nhiên bây giờ khó ai có thể nói chắc được. Cho nên song song vẫn còn lưu truyền nhiều giai thoại ly kỳ giải thích chuyện này. Và các giai thoại này đều liên quan đến Gösta Mittag-Leffler (1846-1927), nhà toán học Thụy Điển nổi tiếng đồng thời với Nobel. Đầu tiên phải kể giai thoại mà nhà toán học Thụy Điển Torsten Carleman (1892-1949) đã nhắc đến khi phát biểu tưởng niệm Mittag-Leffler trong đám tang ông này: lúc sinh thời Alfred Nobel có bàn chuyện các giải thưởng với một nhà toán học quen biết đại khái như sau:
- "Nếu tôi lập một giải thưởng cho toán học thì liệu Mittag-Leffler có được chọn lãnh giải không?"
- "Tôi nghĩ rằng có thể lắm."
- "Vậy thì thôi, tôi sẽ không lập giải này đâu!"

Chuyện này tuy có ghi lại trong tiểu sử Carleman nhưng chắc chỉ do Carleman đặt ra để tôn vinh đồng nghiệp mình thôi. Vì tuy Mittag-Leffler có là một trong những nhà toán học lớn của Thụy Điển nhưng đương thời không sao sánh được Henri Poincaré (1854-1912) hay David Hilbert chẳng hạn. Mà chính Mittag-Leffler lúc còn sống cũng đã vận động tích cực cho Poincaré được Nobel vật lý (nhưng không thành công, ông ta còn vận động cho Marie Curie và Albert Einstein nữa, kết quả ra sao chúng ta đã biết). Và trong một giai thoại khác Mittag-Leffler cũng được nhắc đến là người đã quyến rũ người vợ trẻ của Alfred Nobel cho nên ông này vì hận mà cố tình loại bỏ toán học trong các giải thưởng của mình lập ra. Thật ra thì Alfred Nobel suốt đời sống độc thân. Theo tiểu sử của Nobel (Ragnar Sohlman, The Legacy of Alfred Nobel, London, 1983 chẳng hạn) thì quả là ông có một người bạn gái người Áo trẻ (nhỏ hơn ông đến 30 tuổi!) là Sophie Hess ở Wien. Cô này tuy được Nobel chu cấp (và sau này được để lại một phần gia tài) nhưng người ta không nghĩ cô là người yêu của Nobel, và lại càng không có gì chứng minh là Mittag-Leffler (hay một nhà toán học nào cùng thời) là tình địch cả.

 


Giai thoại được biết đến nhiều nhất thì có liên quan đến thêm một nhà toán học khác nữa. Đó là cô Sofja Kowalewska, nữ toán gia người Nga mà sau này nhờ Mittag-Leffler vận động đã trở thành nữ giáo sư toán đầu tiên ở Trung và Bắc Âu. Theo đó thì Nobel rất ái mộ Kowalewska nhưng - cũng vì Mittag-Leffler! - mà không lọt vào mắt xanh của cô. Từ đó mà ông đâm hận tất cả các nhà toán học và dĩ nhiên không khi nào chịu lập một giải thưởng cho khoa này. Theo nghiên cứu mới nhất về Mittag-Leffler (của Arild Stubhaug, Springer sắp xuất bản) thì quả thật cả ba có quen biết nhau, nhưng dựa theo thư từ giữa Mittag-Leffler và Nobel thì Nobel đã không sốt sắng gì mấy trong việc giúp đỡ tài chính cho Kowalewskaja, sau này còn từ chối hẳn nữa. Và cũng không có chứng cớ gì để nói rằng Mittag-Leffler có liên hệ gì khác với Kowalewskaja ngoài sự ngưỡng mộ tài năng của cô. Và Kowalewskaja cũng không phải nữ khoa học gia duy nhất được Mittag-Leffler ủng hộ: khi hội đồng Nobel định trao giải vật lý cho Pierre Curie (và Becquerel) năm 1903 thì chính Mittag-Leffler đã viết thư cho ông này, bảo phải ghi lại công lao của bà Marie Curie để ông cùng nộp lên. Trong khi đó Lars H. Hormander (một nhà toán học lớn của Thụy Điển, được huy chương Fields năm 1962 cùng John Milnor) thì cho rằng Mittag-Leffler và Nobel không thật sự quen biết nhau gì hết (Mathematical Intelligercer 7(3) 1985).



Giải thưởng Nobel và toán học


Cho dù vì sao đi nữa thì không có giải Nobel toán học vẫn là một thiệt thòi lớn cho toán học. Một giải thưởng như vậy không chỉ đem lại số tiền thưởng to tát có thể giúp đỡ nhiều cho các nhà toán học tài năng rảnh rang nghiên cứu mà còn đem lại cơ hội phổ biến toán học trong quần chúng nữa. Thực vậy, nhờ giải thưởng này mà báo chí, truyền thanh, truyền hình ít nhất cũng gây cho mọi người có dịp ít nhiều quan tâm đến khoa học, và nhất là toán học xưa nay vẫn không được ưa chuộng cho lắm nữa. Bạn nào có đọc qua quyển sách nhỏ của G.H. Hardy (A Mathematician's Apology - Lời xin lỗi của một nhà toán học, 1940) thì sẽ cảm thấy sự cay đắng của những người sống và làm việc với toán học. Những cái đẹp, những cái hay - đó là chưa nói đến những đóng góp cho các ngành khoa học hay kỹ thuật khác - người ngoài ít ai biết đến hay hiểu được, cho nên hầu như chẳng ai màng tới. Ngược lại, tự bảo mình là dốt toán lại có thể gây thiện cảm với người khác nữa!
 

   
John Pople Walter Kohn John Nash Robert J. Aumann và Thomas C. Schelling


Nhưng không có giải Nobel cho toán học hoàn toàn không có nghĩa là các nhà toán học không được giải Nobel! Năm 1998 giải Nobel hóa học trao cho John Pople (cùng với Walter Kohn) vốn là một nhà toán học nhưng nghiên cứu về hóa học lượng tử (bằng phương pháp toán học). Trước đó 1994 John Nash (mấy năm trước được Hollywood quay phim "A beautiful mind" với Russel Crowe đóng vai ông) cũng nhận giải Nobel kinh tế học do những thành tựu về lý thuyết trò chơi. Và mới tháng trước đây Robert J. Aumann, một nhà toán học gốc Do thái cũng nhận giải Nobel kinh tế học (cùng Thomas C. Schelling) về công trình nghiên cứu về sự xung đột và hợp tác (cũng nằm trong lý thuyết toán học về trò chơi). Đây là chỉ vài thí dụ minh họa thôi, chắc chưa đầy đủ lắm đâu.



Các giải thưởng khác về toán học


Còn trong toán học thì chắc các bạn đã nghe qua huy chương Fields mà người ta thường coi như giải Nobel cho toán học, đề xướng bởi nhà toán học Canada John C. Fields, tiếc rằng ông mất trước khi hai huy chương Fields đầu tiên được trao. Sinh thời là bạn thân của Mittag-Leffler, ông cũng vận động và gây quỹ rất nhiều cho toán học, noi theo gương Mittag-Leffler (năm 1895 đã trao hết gia sản cho một hiệp hội thành lập viện toán Mittag-Leffler) ông cũng cố công xây dựng Royal Canadian Institute thành một trung tâm nghiên cứu khoa học. Quỹ Fields không nhiều (khi mất Fields chỉ để lại 47 ngàn đô la Canada để góp vô) nên ban đầu chỉ có 2 huy chương, trao 4 năm một lần vào dịp Đại hội toán học quốc tế cho các nhà toán học dưới 40 tuổi. Từ 1969 người ta thêm vào hai huy chương nữa, cho nên từ đó có thể có đến 4 người được trao huy chương này. Và cũng như có khi giải Nobel vẫn trao cho một nhà toán học, năm 1990 huy chương Fields đã được trao cho , một nhà vật lý mà công trình nghiên cứu về thuyết siêu sợi (superstring theory) đã có nhiều đóng góp lớn cho toán học.

Huy chương Fields khác với giải Nobel ở chỗ hạn chế tuổi, phần lớn do muốn khuyến khích các luồng nghiên cứu mới và các nhà toán học trẻ.

   
Edward Witten (sinh năm 1951) Ricardo Wolf (1887-1981) Niels Henrik Abel (1802-1829)


Huy chương Fields khác với giải Nobel ở chỗ hạn chế tuổi, phần lớn do muốn khuyến khích các luồng nghiên cứu mới và các nhà toán học trẻ. Từ năm 1978, Wolf Foundation (khởi xướng bởi Ricardo Wolf (1887-1981), một người Đức gốc Do thái đã tặng góp 10 triệu đô la Mỹ) lập ra giải thưởng Wolf về toán học (Wolf Foundation Prize in Mathematics) để tuyên dương thành quả cả cuộc đời nghiên cứu của các nhà toán học tên tuổi. Mới đây nhất còn có giải thưởng Abel, một giải thưởng lớn đặc biệt dành cho toán học mà chính phủ Na Uy lập ra để bù đắp sự thiếu sót của giải Nobel. Niels Henrik Abel (1802-1829) là một thiên tài toán học người Na Uy, không may mất rất sớm. Thật ra là từ 1902, để kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Abel, một nhà toán học lớn khác của Na Uy là Sophus Lie đã đề nghị lập ra giải thưởng này. Nhưng vì tình hình chính trị (thời đó Na Uy vẫn thuộc Thụy Điển) và tài chính, phải 100 năm sau nữa chuyện này mới thành hiện thực. Giải này với số tiền thưởng gần 1 triệu Mỹ kim, đến nay đã trao cho Jean-Pierre Serre năm 2003 (về các công trình nghiên cứu có tính cách định hướng cho hình học đại số, hình học topo và lý thuyết số), Sir Michael Atiyah và Isadore M. Singer năm 2004 (công trình tiêu biểu là định lý về chỉ số Atiyah-Singer, kết hợp hình học topo đại số, hình học vi phân và giải tích học, và dựng cơ sở cho nhiều lý thuyết vật lý hiện đại), và Peter D. Lax năm 2005 (lý thuyết và ứng dụng phương trình vi phân).
 

   
Sophus Lie Jean-Pierre Serre   Michael Atiyah Peter D. Lax



Ngoài ra còn các giải thưởng toán học quan trọng nữa là giải Rolf Nevanlinna dành cho toán học ứng dụng (lập ra từ 1982, cũng như huy chương Fields, được trao 4 năm một lần vào dịp Hội nghị toán học quốc tế)

Giải thưởng của học viện Clay (Clay Research Award, trao hàng năm cho các khám phá toán học có tính cách đột phá, năm 2004 về tay nhà toán học trẻ tuổi Việt Nam là Ngô Bảo Châu và thày của anh là Gérard Laumon) và giải Carl Friedrich Gauß dành cho các ứng dụng của toán học trong những khoa học khác (sẽ trao lần đầu tiên trong năm mới này).


Đó là những giải thưởng định kỳ, ngoài ra còn phải kể đến các giải thưởng cho các bài toán thiên niên kỷ (Millennium Prize Problems cũng do học viện Clay đề xướng) như giả thuyết Riemann về các nghiệm của hàm số zeta, phỏng định Hodge,... (tất cả 7 bài toán, lời giải cho mỗi bài được treo giá khá tương xứng là 1 triệu Mỹ kim). Cạnh đó còn phải kể bài toán về phỏng định Goldbach (mọi số tự nhiên chẵn lớn hơn 2 đều là tổng của 2 số nguyên tố, đưa ra từ 1742) cũng được treo giải thưởng là 1 triệu Mỹ kim (do nhà xuất bản Faber&Faber bên Anh đề xuất, tiếc rằng thời hạn tháng 4 năm 2002 đã qua mất mà vẫn chưa ai giải được! Không chừng lại có người sắp treo giải mới).

 

 
 
 ;D ;D ;D
Bông Sen Trong Giếng Ngọc
Chẳng phải như đào trần, lý tục; chẳng phải như trúc cỗi, mai gầy
Cẩu kỷ phòng tăng khó tránh; mẫu đơn đất Lạc nào bì
Giậu Đào lệnh cúc sao ví được; vườn Linh quân lan sá kể gì.
Ấy là giống sen giếng ngọc ở đầu núi Thái Hoa vậy!…
         (Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi)

 

Blog Du Lịch